Trong những năm gần đây, các mô hình ngôn ngữ lớn (Large Language Models, LLMs) đã mở rộng nhanh chóng trong lĩnh vực kỹ thuật phần mềm, thúc đẩy sự phát triển của một phương pháp lập trình mới dựa trên sinh mã tự nhiên. Các nhà phát triển không còn hoàn toàn dựa vào viết mã từng dòng nữa, mà mô tả chức năng mục tiêu, hành vi hệ thống hoặc ý định thiết kế, hệ thống trí tuệ nhân tạo tự động sinh ra mã có thể thực thi. Thực hành lập trình này, hướng theo cảm giác đúng (it feels right), nhấn mạnh phản hồi nhanh và lặp lại, dần dần được gọi là Vibe Coding.
So với kỹ thuật phần mềm truyền thống, Vibe Coding giảm đáng kể ngưỡng lập trình, tăng tốc xây dựng nguyên mẫu và thực hiện chức năng, được ứng dụng rộng rãi trong các nhóm khởi nghiệp, nhà phát triển cá nhân và các kịch bản thử nghiệm nhanh. Tuy nhiên, phương pháp này cũng làm giảm hiểu biết toàn diện về chi tiết thực thi nền, điều kiện biên và các đường dẫn ngoại lệ, dẫn đến tranh luận liên tục về chất lượng mã, an toàn và trách nhiệm.
Hệ thống blockchain, đặc biệt là các ứng dụng phi tập trung dựa trên hợp đồng thông minh (Decentralized Applications, DApps), cung cấp một bối cảnh đầy thử thách cho Vibe Coding. Một mặt, phát triển blockchain lâu nay gặp khó khăn về mặt kỹ thuật, chu kỳ phát triển dài, chi phí kiểm toán cao, Vibe Coding có thể nâng cao hiệu quả phát triển rõ rệt, thúc đẩy đổi mới; mặt khác, mã blockchain sau khi triển khai rất khó sửa đổi, thường kiểm soát trực tiếp các tài sản số có giá trị cao, các lỗi an ninh có thể gây thiệt hại kinh tế không thể đảo ngược. Trong bối cảnh này, bất kỳ phương pháp phát triển nào làm giảm độ sâu hiểu biết mã của nhà phát triển đều có thể làm tăng rủi ro hệ thống.
Vì vậy, Vibe Coding trong lĩnh vực blockchain thể hiện tính đối lập: nó vừa có thể là “thuốc giải” cho các nút thắt về hiệu quả phát triển, vừa có thể là “thuốc độc” làm yếu đi an ninh hệ thống.
Mặc dù các nghiên cứu về lập trình hỗ trợ AI ngày càng phong phú, nhưng phần lớn tập trung vào năng suất, trải nghiệm nhà phát triển và các kịch bản phần mềm chung, ít chú ý đến tác động của nó trong các hệ thống rủi ro cao, không thể đảo ngược. Đặc biệt trong môi trường công nghệ “mã là tài sản (Code is Law)” của blockchain, chưa có phân tích hệ thống về việc Vibe Coding có thay đổi phân phối rủi ro hay không.
Dựa trên đó, bài viết tập trung vào các câu hỏi chính sau:
Để trả lời các câu hỏi trên, bài viết sử dụng phương pháp thực chứng dựa trên dữ liệu, kết hợp thống kê mô tả, phân tích đối chiếu và phân tích tương quan, để nghiên cứu hệ thống ảnh hưởng của Vibe Coding trong lĩnh vực blockchain.
Cụ thể, các nguồn dữ liệu sẽ được tổng hợp như sau:
Do hiện chưa thể quan sát trực tiếp việc nhà phát triển có dùng công cụ lập trình AI hay không, bài viết sử dụng các chỉ số gián tiếp như độ tương đồng mã, hành vi gửi commit và nhịp độ phát triển để mô phỏng thực hành Vibe Coding. Nhấn mạnh rằng, nghiên cứu tập trung vào mối liên hệ thống kê và xu hướng cấu trúc, chứ không đưa ra kết luận nhân quả cụ thể cho từng dự án hay nhà phát triển.
Cùng với sự phổ biến của các mô hình ngôn ngữ lớn trong lĩnh vực kỹ thuật phần mềm, một thực hành phát triển mới dựa trên sinh mã bằng ngôn ngữ tự nhiên đã hình thành dần. Mặc dù “Vibe Coding” ban đầu chưa phải thuật ngữ học thuật chính thức, nhưng đặc trưng của nó đã tạo thành một dạng chuyển đổi mô hình lập trình tiêu biểu.
Bài viết định nghĩa Vibe Coding là:
Một thực hành lập trình dựa trên ý định bằng ngôn ngữ tự nhiên làm đầu vào chính, hệ thống trí tuệ nhân tạo tự động sinh ra cấu trúc mã hệ thống, và tiêu chuẩn xác nhận chính là tốc độ thử nghiệm nhanh và tính khả dụng của kết quả.
Trong mô hình này, nhà phát triển không còn cần xây dựng từng bước, lý luận hình thức hay hiểu toàn diện logic mã nữa, mà qua vòng lặp “sinh—chạy—sửa” để dần tiến tới chức năng mục tiêu. Độ chính xác của mã chủ yếu dựa vào kết quả chạy có phù hợp kỳ vọng hay không, chứ không dựa vào xác thực toàn diện các chi tiết thực thi, điều kiện biên và đường dẫn ngoại lệ.
Để tránh nhầm lẫn khái niệm, cần phân biệt Vibe Coding với các phương pháp phát triển phần mềm đã có.
Các nghiên cứu về lập trình hỗ trợ AI thường giả định nhà phát triển vẫn là người hiểu và kiểm soát logic mã chính, hệ thống AI chủ yếu hỗ trợ hoàn thiện mã, gợi ý lỗi hoặc tối ưu cục bộ. Trong mô hình này, cấu trúc hệ thống và logic cốt lõi vẫn do nhà phát triển chủ đạo.
Ngược lại, trong Vibe Coding, hệ thống AI thường tham gia trực tiếp vào sinh cấu trúc mã hệ thống, nhà phát triển chủ yếu đóng vai trò xác nhận và chỉnh sửa. Sự khác biệt này dẫn đến phân phối rủi ro khác nhau: lỗi trong lập trình hỗ trợ AI thường mang tính cục bộ, còn trong Vibe Coding, lỗi có thể mang tính hệ thống và ảnh hưởng chuỗi.
Các nền tảng low-code và no-code giảm ngưỡng lập trình qua giao diện đồ họa, mẫu mã định sẵn và môi trường phát triển hạn chế, đảm bảo an toàn và tuân thủ phần nào qua cơ chế nội bộ. Tuy nhiên, cách này thường đổi lấy sự linh hoạt và khả năng mở rộng.
Vibe Coding không dựa vào mẫu cố định hay nền tảng đóng, mà tận dụng khả năng tổng quát của mô hình ngôn ngữ để sinh ra cấu trúc mã linh hoạt cao. Tính năng này giúp vượt trội về khả năng thể hiện chức năng, nhưng thiếu các ràng buộc an ninh và chuẩn mực kỹ thuật nội bộ như low-code.
Phương pháp Agile nhấn mạnh vòng lặp, phản hồi và liên tục giao hàng, dựa trên sự hiểu rõ kiến trúc và logic cốt lõi của hệ thống. Vibe Coding còn chuyển bớt gánh nặng nhận thức kỹ thuật sang hệ thống tự sinh, khiến tốc độ lặp lại không còn tỷ lệ tuyến tính với khả năng hiểu hệ thống của con người.
Vì vậy, Vibe Coding không đơn thuần là mở rộng của Agile, mà là một thực hành có sự thay đổi rõ rệt về cấu trúc nhận thức kỹ thuật.
Hệ thống blockchain, đặc biệt là các ứng dụng dựa trên hợp đồng thông minh, có đặc điểm kỹ thuật khác biệt rõ rệt so với phần mềm truyền thống.
Thứ nhất, mã hợp đồng thông minh sau khi triển khai trên mạng blockchain thường khó sửa đổi hoặc thu hồi. Tính không thể đảo ngược này khiến mọi lỗi đều có thể tồn tại lâu dài, liên tục phơi bày trong môi trường chống đối.
Thứ hai, mã blockchain thường kiểm soát các tài sản số có giá trị thực tế, các lỗ hổng an ninh không chỉ là lỗi chức năng, mà còn có thể bị khai thác để lấy lợi nhuận. Các nghiên cứu cho thấy, lỗi logic, cấu hình quyền hạn và quản lý trạng thái là nguyên nhân chính gây ra các sự cố an ninh lớn. Ngoài ra, hệ thống blockchain thường hoạt động trong môi trường chống đối cao, kẻ tấn công có thể theo dõi trạng thái chuỗi, sao chép chiến lược tấn công nhanh chóng và tự động hóa, khiến giai đoạn sơ khai của hệ thống dễ bị tấn công hơn.
Các đặc điểm này tạo thành một môi trường kỹ thuật cực kỳ nhạy cảm về chất lượng và an toàn mã, làm tăng khả năng rủi ro hệ thống khi các phương pháp phát triển làm giảm độ sâu hiểu biết mã hoặc xác thực mạnh mẽ.
Các nghiên cứu hiện có đều cho thấy, công cụ lập trình AI có thể nâng cao tốc độ sinh mã, giảm thời gian phát triển và tăng sự hài lòng của nhà phát triển. Những nghiên cứu này hỗ trợ lý thuyết cho lợi ích về hiệu quả của Vibe Coding. Tuy nhiên, phần lớn tập trung vào các nhiệm vụ ngắn hạn hoặc môi trường kiểm thử, ít đề cập đến ảnh hưởng lâu dài và an toàn trong các hệ thống phức tạp.
Nghiên cứu về an toàn blockchain chủ yếu tập trung vào phân loại lỗ hổng, phân tích mô hình tấn công và thiết kế cơ chế phòng thủ, cung cấp khung lý thuyết khá chín chắn. Tuy nhiên, ít có nghiên cứu xem phương pháp phát triển ảnh hưởng đến phân bố lỗ hổng và cấu trúc rủi ro, đặc biệt là các thực hành phát triển dựa trên AI.
Tổng thể, các nghiên cứu còn hạn chế ở các điểm chính sau:
Bài viết hướng tới lấp đầy các khoảng trống này, qua phân tích đa nguồn dữ liệu, khám phá mối liên hệ giữa hiệu quả và rủi ro trong phát triển blockchain dựa trên Vibe Coding, cung cấp căn cứ thực tiễn và quản trị.
Bài viết sử dụng phương pháp thực chứng định lượng, phân tích hệ thống ảnh hưởng của Vibe Coding trong phát triển blockchain. Do Vibe Coding là thực hành không thể quan sát trực tiếp, nên xây dựng các chỉ số đại diện có thể đo lường được, mô phỏng đặc điểm của nó và kiểm tra mối liên hệ thống kê với các chỉ số rủi ro an ninh.
Quy trình nghiên cứu gồm các bước:
Chú trọng vào mối liên hệ thống kê và xu hướng hệ thống, không đưa ra kết luận nhân quả rõ ràng cho từng dự án hay nhà phát triển.
Dữ liệu này dùng để đo lường rủi ro an ninh rõ ràng của hệ thống blockchain, gồm thời điểm tấn công, loại lỗ hổng và thiệt hại tài chính.
Thông tin chính gồm:
Chọn các dự án blockchain có kho mã nguồn công khai, thu thập mã hợp đồng và lịch sử gửi commit. Dữ liệu này giúp mô tả đặc điểm phát triển, cấu trúc mã và dấu vết tự sinh.
Các chỉ số thu thập gồm:
Dữ liệu của bài viết tổng hợp từ nhiều nguồn công khai, bao gồm sự kiện an ninh blockchain, kho mã nguồn mở, báo cáo kiểm toán hợp đồng, và thông tin phát triển dự án. Dữ liệu lấy theo hợp đồng làm đơn vị phân tích, trải dài trong giai đoạn phát triển nhanh của blockchain gần đây.
Trong quá trình xây dựng mẫu, các nguyên tắc sau được tuân thủ:
Nguồn mẫu ban đầu là các dự án blockchain công khai và kho mã của chúng, bao gồm các loại ứng dụng như tài chính phi tập trung (DeFi), token không thể thay thế (NFT), và tổ chức tự trị phi tập trung (DAO). Mẫu ban đầu gồm hai phần: dữ liệu cấp dự án và cấp hợp đồng, cùng lịch sử gửi commit.
Bảng dưới tóm tắt các biến liên quan đến hiệu quả phát triển, gồm thời gian chu kỳ phát triển, tần suất gửi commit và tỷ lệ commit lớn. Nhìn chung, các dự án mẫu thể hiện sự đa dạng rõ rệt về nhịp độ phát triển. Một số dự án từ lần gửi mã đầu tiên đến triển khai mainnet rất ngắn, phản ánh quy trình phát triển siêu nén; số khác có chu kỳ dài hơn và nhịp gửi phân tán hơn.
Bảng dưới thể hiện các đặc điểm cấu trúc mã hợp đồng thông minh, gồm số dòng mã, độ phức tạp chu kỳ, độ tương đồng mã và tỷ lệ mã trùng lặp. Kết quả cho thấy, giữa các dự án có sự khác biệt rõ rệt về độ phức tạp và mức độ giống nhau của cấu trúc mã. Một số mẫu có cấu trúc rất giống nhau và tỷ lệ mã trùng lặp cao, đặc biệt rõ trong các dự án nhiều hợp đồng.
Bảng dưới tổng hợp các biến liên quan đến rủi ro an ninh, gồm tỷ lệ sự kiện tấn công, quy mô thiệt hại và thời điểm tấn công đầu tiên.
Kết quả mô tả cho thấy:
Tổng thể, dữ liệu mẫu thể hiện rõ sự đa dạng về hiệu quả phát triển, đặc điểm mã và rủi ro an ninh. Sự đa dạng này tạo điều kiện phân tích mối liên hệ giữa đặc điểm Vibe Coding và rủi ro an ninh.
Các kết quả mô tả này cho thấy:
Trên cơ sở đó, các chương tiếp theo sẽ phân tích sâu hơn về lợi ích hiệu quả của Vibe Coding trong phát triển blockchain, và chương thứ sáu sẽ tập trung kiểm tra các rủi ro an ninh tiềm năng.
Dựa trên các chỉ số về nhịp độ phát triển và đặc điểm sinh mã đã xây dựng ở Chương 3, bài viết phân tích thực nghiệm về hiệu quả phát triển của các dự án blockchain. Kết quả thống kê mô tả cho thấy, có sự khác biệt rõ rệt về chu kỳ phát triển, trong đó một số dự án từ lần gửi mã đầu tiên đến triển khai mainnet rất ngắn, phản ánh thực hành phát triển dựa trên tự động sinh mã và lặp lại nhanh, phổ biến trong lĩnh vực blockchain.
Phân tích sâu hơn về hành vi gửi commit cho thấy, các dự án có hiệu quả cao thường có mật độ gửi commit cao hơn và quy mô commit lớn hơn trong mỗi lần gửi. Mô hình gửi này cho thấy, quá trình sinh mã có xu hướng tập trung, thay vì xây dựng từng bước. Khi kết hợp dữ liệu về quy mô nhóm dự án, có thể thấy rằng, chu kỳ phát triển rút ngắn rõ ràng mà không cần tăng thêm nhân lực, cho thấy hiệu quả tăng không chủ yếu do mở rộng nhóm, mà do sử dụng công cụ và tự động hóa cao hơn.
Xét theo loại dự án, hiệu quả phát triển tăng không đồng đều. Các dự án có cấu trúc chức năng chuẩn hóa, rõ ràng hơn thì dễ áp dụng cách phát triển siêu nén hơn, còn các dự án cần độ an toàn và ổn định cao hơn thì giữ nhịp chậm hơn. Điều này cho thấy, thực hành phát triển hiệu quả cao trong blockchain có tính chọn lọc rõ rệt.
Tổng thể, phân tích cho thấy, thực hành phát triển liên quan đến Vibe Coding có thể nâng cao rõ rệt hiệu quả phát triển, thể hiện qua rút ngắn chu kỳ và tăng năng suất trên mỗi nhân lực. Tuy nhiên, việc nâng cao hiệu quả này không tự động đi đôi với nâng cao chất lượng hệ thống toàn diện, đặc biệt là về an ninh và rủi ro. Các chương tiếp theo sẽ đi sâu phân tích về vấn đề này.
Dựa trên kết quả phân tích về hiệu quả phát triển, bài viết tiếp tục khảo sát xem thực hành phát triển liên quan đến Vibe Coding có làm tăng rủi ro an ninh trong dự án blockchain không. Để đó, các chỉ số về sự kiện tấn công, số lượng lỗ hổng và thiệt hại kinh tế sẽ được phân tích mối liên hệ với các chỉ số đại diện cho nhịp độ phát triển và đặc điểm mã.
Trước tiên, về xác suất xảy ra sự kiện tấn công, kết quả cho thấy, các dự án có chu kỳ phát triển ngắn hơn dễ gặp sự cố an ninh hơn. So với các dự án chu kỳ dài hơn, nhóm hiệu quả cao thường bị tấn công sớm hơn sau khi ra mắt. Điều này cho thấy, trong môi trường chống đối cao của blockchain, việc ra mắt nhanh không làm chậm các hành vi tấn công, mà còn có thể rút ngắn thời gian kẻ tấn công phát hiện và khai thác lỗ hổng.
Thứ hai, về chất lượng mã và lỗ hổng, các đặc điểm cấu trúc mã liên quan đến số lượng lỗ hổng rõ ràng. Kết quả phân tích cho thấy, các hợp đồng có độ tương đồng cao và tỷ lệ mã trùng lặp lớn thường đi kèm nhiều lỗ hổng hơn. Điều này cho thấy, mã mẫu và mã đồng nhất có thể làm lan truyền các lỗi hệ thống, mở rộng phạm vi ảnh hưởng của các lỗi logic.
Thứ ba, về hậu quả kinh tế, các chỉ số hiệu quả phát triển có mối liên hệ dương với thiệt hại tài chính do tấn công gây ra. Dù không phải tất cả dự án hiệu quả cao đều gặp tấn công, nhưng khi có, thiệt hại thường lớn hơn, phân phối theo dạng dài đuôi. Điều này cho thấy, hiệu quả phát triển có thể đi kèm rủi ro thiệt hại lớn, đặc biệt trong môi trường blockchain.
Tổng hợp, phân tích cho thấy, hiệu quả phát triển không hoàn toàn độc lập với rủi ro, mà có mối liên hệ rõ rệt. Trong đó, Vibe Coding, với đặc điểm tự sinh mã và lặp lại nhanh, giúp rút ngắn thời gian ra mắt, nhưng đồng thời làm tăng khả năng rủi ro hệ thống, đặc biệt là trong các hệ thống không thể đảo ngược, liên kết tài sản.
Bài viết đã phân tích hệ thống về Vibe Coding, một mô hình phát triển mới, trong bối cảnh phát triển blockchain. Kết quả cho thấy, Vibe Coding mang lại hai tác động trái chiều rõ rệt: một mặt, giúp rút ngắn chu kỳ phát triển, giảm chi phí nhân lực, thúc đẩy ra mắt nhanh; mặt khác, liên quan đến việc giảm độ sâu hiểu biết về mã và xác thực, làm tăng rủi ro an ninh.
Thực nghiệm cho thấy, các dự án có chu kỳ phát triển ngắn hơn dễ gặp sự cố an ninh hơn, và các hợp đồng có cấu trúc mã đồng nhất, trùng lặp cao thường chứa nhiều lỗ hổng hơn. Điều này cho thấy, việc tự sinh mã và lặp lại nhanh trong Vibe Coding, trong môi trường blockchain không thể đảo ngược, làm tăng khả năng lan truyền lỗi và thiệt hại lớn khi có sự cố.
Tổng thể, Vibe Coding không chỉ là một tiến bộ kỹ thuật, mà còn là một thay đổi về phân phối rủi ro trong phát triển blockchain. Nó vừa là “thuốc giải” cho các nút thắt về hiệu quả, vừa là “thuốc độc” nếu không kiểm soát tốt các rủi ro liên quan.
Các khuyến nghị bao gồm: trong các hệ thống có giá trị cao, Vibe Coding phù hợp hơn để làm nguyên mẫu hoặc phát triển phi cốt lõi, còn các logic quan trọng cần kiểm tra, xác thực chặt chẽ hơn. Hiệu quả phát triển cần đi đôi với các biện pháp kiểm thử, xác thực hình thức và quản lý rủi ro chặt chẽ hơn. Đồng thời, cần xác định rõ trách nhiệm của nhà phát triển và hệ thống, tránh mơ hồ về trách nhiệm pháp lý.
Cuối cùng, nghiên cứu còn hạn chế về mặt đo lường trực tiếp Vibe Coding, do đó các kết quả chủ yếu dựa trên phân tích mối liên hệ thống kê. Trong tương lai, cần kết hợp khảo sát nhà phát triển, thử nghiệm đối chứng và các công cụ phân tích an ninh tự động để làm rõ hơn cơ chế rủi ro của mô hình này.
Trong môi trường công nghệ nhạy cảm như blockchain, vấn đề không phải là có hay không sử dụng Vibe Coding, mà là khả năng kiểm soát và quản lý rủi ro phù hợp để đảm bảo an toàn hệ thống.
Lưu ý pháp lý Thị trường tiền mã hóa đầu tư có rủi ro cao, khuyến nghị người dùng tự nghiên cứu kỹ lưỡng và hiểu rõ bản chất tài sản, sản phẩm trước khi quyết định đầu tư. ()https://www.gate.com/[Gate] Không chịu trách nhiệm về bất kỳ thiệt hại hoặc tổn thất nào phát sinh từ các quyết định đầu tư này.