Gần đây, một cuộc đối thoại chiến lược giữa nhà đầu tư kỳ cựu Duan Yongping và người sáng lập Xueqiu Fang Sanwen đã hé lộ những góc nhìn hiếm có về tâm trí của một trong những doanh nhân và nhà đầu tư thành công nhất Trung Quốc. Hơn hai thập kỷ sau khi rút lui khỏi BBK Electronics, Duan Yongping đã có một cuộc trò chuyện mở rộng đề cập đến mọi thứ từ tâm lý thị trường, giá trị doanh nghiệp đến triết lý nuôi dạy con cái. Cuộc thảo luận, được phát hành như một phần của series “Chiến lược” của Xueqiu, cô đọng hàng thập kỷ kinh nghiệm thực tiễn thành những tri thức hành động có thể áp dụng trong nhiều lĩnh vực cuộc sống.
Tâm lý của việc đầu tư kiên nhẫn: Vượt ra ngoài biểu đồ và định giá rẻ
Trong cốt lõi của triết lý đầu tư của Duan Yongping là một nhận thức phản trực giác: tài sản rẻ nhất thường còn rẻ hơn nữa. Đây không phải là bi quan—đó là cảnh báo về việc nhầm lẫn giữa giá cả và giá trị. Theo Duan Yongping, duy trì lý trí trong thị trường biến động là một trong những thử thách tâm lý khó khăn nhất mà nhà đầu tư đối mặt. Tuy nhiên, ông nhấn mạnh rằng kỹ năng đầu tư thực sự đòi hỏi điều gì đó sâu sắc hơn phân tích kỹ thuật hay theo xu hướng. Trong thời đại trí tuệ nhân tạo chi phối sự đầu cơ thị trường, bất kỳ ai dựa vào biểu đồ và đường giá đều đang tự đảm bảo cho tổn thất tài chính của chính mình.
Điểm khác biệt mà Duan Yongping nhấn mạnh là tinh tế nhưng cực kỳ quan trọng: “Margin of safety” nổi tiếng của Buffett không có nghĩa là mua cổ phiếu giá rẻ—mà là hiểu rõ doanh nghiệp mà bạn đang mua. Hầu hết nhà đầu tư cá nhân không nắm bắt được sự khác biệt này. Ước tính khoảng 80% thua lỗ trong cả thị trường tăng và giảm, không phải vì thị trường không thể dự đoán được, mà vì họ chưa bao giờ thực sự hiểu rõ những gì họ sở hữu. Câu nói “mua cổ phiếu nghĩa là mua một công ty” nghe có vẻ đơn giản, nhưng chỉ khoảng 1% nhà đầu tư thực sự sống theo nguyên tắc này.
Duan Yongping chia sẻ một suy nghĩ cá nhân về thách thức này: với nền tảng xây dựng doanh nghiệp của mình, ông thấy dễ dàng hơn trong việc đánh giá các công ty khác. Tuy nhiên, ngay cả với ông, việc hiểu rõ hầu hết các doanh nghiệp vẫn là điều cực kỳ khó khăn. Các quyết định đầu tư, ông gợi ý, nên dựa trên niềm tin chứ không phải theo xu hướng. Những người thành công không nhất thiết là người thông minh hơn người khác—họ chỉ đơn giản là tránh lặp lại những sai lầm mà người khác mắc phải nhiều lần.
Văn hóa doanh nghiệp như nền tảng của thành công bền vững
Duan Yongping xem văn hóa doanh nghiệp không phải là một sáng kiến nhân sự mà là phản ánh trực tiếp các giá trị của người sáng lập và tính toàn vẹn của tổ chức. Văn hóa mà ông xây dựng là có chủ đích: dựa trên một “Danh sách đừng làm” ngày càng phát triển—những thực hành và dự án mà công ty học được để tránh qua những trải nghiệm đau đớn. Danh sách này tiếp tục mở rộng, thể hiện trí tuệ đúc kết về những gì phân biệt doanh nghiệp tốt với những doanh nghiệp gây hại.
Khi Duan Yongping nói về “làm điều đúng và làm đúng điều”, ông đang đề cập đến một mâu thuẫn cơ bản. Khi một công ty ưu tiên làm điều đúng—dù có thể không mang lại lợi nhuận ngay lập tức—quyết định trở nên rõ ràng hơn. Nhân viên vận hành với niềm tin cao vì lời nói của lãnh đạo thực sự có trọng lượng. Điều này tạo ra cái mà Duan Yongping gọi là sự phù hợp: mọi người không cần phải hiểu rõ từng quyết định chiến lược nếu họ tin vào các giá trị thúc đẩy nó.
Một khía cạnh ít được chú ý trong triết lý tổ chức của ông liên quan đến sự công nhận và thưởng thưởng. Tại công ty của ông, thưởng là một nghĩa vụ hợp đồng, không phải là quà tặng. Khi nhân viên cảm ơn sếp vì thưởng, Duan Yongping phản đối—họ không nên cảm ơn ai vì đã xứng đáng nhận. Sự phân biệt tưởng chừng nhỏ này biến đổi tâm lý nơi làm việc: thay thế các mối quan hệ dựa trên lòng biết ơn bằng các mối quan hệ dựa trên thành tích, tạo ra sự ổn định lớn hơn và giảm phụ thuộc.
Lãnh đạo và quản lý: Nghệ thuật rút lui
Duan Yongping kể lại câu chuyện về Steve Jobs khuyên người kế nhiệm Tim Cook: “Khi bạn là CEO, hãy tự quyết định. Đừng hỏi tôi sẽ làm gì. Đó là cách đúng.” Nguyên tắc này—cho phép các nhà lãnh đạo tự chủ trong khi duy trì tính nhất quán văn hóa—đại diện cho sự chuyển giao lý tưởng theo quan điểm của ông. Ông cũng nhớ lại bài học từ chủ tịch Matsushita, người mô tả quá trình ra quyết định của mình là hỏi: “Nếu ông Matsushita đứng sau lưng tôi, ông ấy sẽ nghĩ gì?” Tuy nhiên, trực giác của Duan Yongping khác biệt: ông tin tưởng đủ vào nhân sự của mình đến mức không sợ họ mắc sai lầm.
Một nhận thức quan trọng của Duan Yongping về chuyển giao sáng lập là: hiếm có nhà sáng lập thực sự rời bỏ công ty của mình. Khó khăn không phải là về mặt logistics—mà là tâm lý. Các nhà sáng lập thường không thể buông bỏ vì họ không muốn. Tuy nhiên, một số, như Warren Buffett khi đã trên 90 tuổi, chứng minh rằng công việc có mục đích không cần giới hạn tuổi tác. Câu hỏi thực sự không phải là tuổi tác có làm cho lãnh đạo trở nên bất khả thi hay không; mà là liệu người lãnh đạo còn tìm thấy ý nghĩa trong công việc hay không.
Phương pháp quản lý của Duan Yongping tập trung vào sự tập trung: mắt ông luôn hướng về người dùng, trong khi các đối thủ liếc nhìn gương chiếu hậu. Phương hướng này định hình mọi quyết định của ông. Ông cũng chia sẻ một thói quen cá nhân—cảm giác của ông là rời khỏi tình huống ngay khi cảm thấy không phù hợp. Điều này không phải là bốc đồng; đó là sự rõ ràng về phù hợp văn hóa và sự phù hợp cá nhân.
Nuôi dạy con an toàn, tự tin: Người làm cha mẹ như tấm gương
Khi nói về nuôi dạy con, Duan Yongping trở về nguyên tắc căn bản: mọi hành động của cha mẹ cuối cùng đều nhằm một mục đích—xây dựng cảm giác an toàn cho trẻ. Không có sự an toàn, ông lập luận, trẻ sẽ gặp khó khăn trong việc phát triển lý trí và khả năng phục hồi cảm xúc. Đây không phải là về sự thoải mái tài chính; mà là về an toàn tâm lý.
Phương pháp nuôi dạy của ông mang theo nguyên tắc phản chiếu: ông từ chối yêu cầu con làm điều gì đó mà chính ông không thể làm. Thậm chí còn gây sốc hơn, ông cho rằng nuôi dạy con là liên tục mô hình hóa. Nếu cha mẹ la mắng trẻ, họ đang dạy trẻ la mắng người khác. Nếu đánh, họ dạy con rằng trừng phạt thể xác là cách giải quyết xung đột chấp nhận được. Nếu mất bình tĩnh, họ đang thể hiện rằng mất kiểm soát là phản ứng hợp lệ với căng thẳng. Ngược lại, khi cha mẹ đối xử với con bằng sự tôn trọng, họ đang dạy con cách đối xử với người khác.
Duan Yongping phân biệt giữa la mắng và dạy giới hạn. Thay vì liên tục sửa lỗi qua phê bình, ông nhấn mạnh việc dạy trẻ những điều không thể làm—thiết lập giới hạn rõ ràng dựa trên logic chứ không dựa trên quyền lực. Trẻ cần thể hiện cảm xúc, và cha mẹ nên tạo không gian cho điều đó. Kỹ năng nằm ở việc hướng dẫn cảm xúc một cách tích cực, chứ không phải đàn áp chúng.
Về giáo dục, Duan Yongping nhấn mạnh việc học cách học như là kỹ năng trung tâm của đại học. Trẻ cần phát triển sự tự tin rằng chúng có thể hiểu những vấn đề mới khi gặp phải. Ngoài việc hoàn thành bài tập về nhà, ông coi trọng việc giúp trẻ khám phá ra logic đằng sau các vấn đề và phương pháp, rút ra bài học từ sai lầm thay vì chỉ đơn thuần sửa lỗi. Tập luyện và thực hành là quan trọng, nhưng chỉ khi trẻ hiểu lý do đằng sau chúng.
Đánh giá các công ty đẳng cấp thế giới: Danh mục đầu tư của Duan Yongping
Các khoản đầu tư cá nhân của Duan Yongping phản ánh rõ triết lý của ông. Thường ông đề cập đến việc nắm giữ ba cổ phiếu: Apple, Tencent và Moutai—một danh mục tập trung khá bất ngờ đối với người có nguồn lực như ông, và thể hiện niềm tin sâu sắc chứ không phải đa dạng hóa.
Apple đại diện cho công ty lý tưởng của ông. Khi Apple xác định một sản phẩm không thể mang lại giá trị đủ lớn cho người dùng, họ sẽ ngưng sản xuất—dù việc bỏ đi đó có thể làm mất cơ hội kinh doanh. Đây không phải là quyết định kinh doanh; đó là giá trị văn hóa. Văn hóa của Apple ưu tiên trải nghiệm người dùng và sự xuất sắc của sản phẩm hơn các chỉ số tăng trưởng. Duan Yongping nhận xét rằng quyết định không phát triển xe điện của Apple, dù đã nhiều thập kỷ bị đồn đoán, phản ánh khả năng hiểu biết vượt trội về năng lực và giới hạn thực sự của Apple. Xe điện thiếu sự khác biệt và tiềm năng lợi nhuận phù hợp với mô hình của Apple. Giá cổ phiếu của công ty không hề rẻ, nhưng Duan Yongping thừa nhận còn nhiều điều chưa rõ ràng về quỹ đạo cuối cùng của nó. Ứng dụng trí tuệ nhân tạo có thể nhân đôi, nhân ba hoặc hơn nữa tiềm năng của Apple, hoặc có thể không. Niềm tin này dựa trên văn hóa, chứ không phải chắc chắn về kết quả.
Tencent, theo phân tích của Duan Yongping, đại diện cho lợi thế cạnh tranh bền vững trong nền kinh tế internet, mặc dù ông ít đề cập đến trong các cuộc phỏng vấn gần đây.
Moutai phản ánh hiểu biết của ông về kinh tế thương hiệu và sức mạnh định giá. Duan Yongping nhận xét rằng thị trường rượu baijiu về cơ bản chia thành hai loại: Moutai và tất cả những thứ còn lại. Điều duy trì Moutai không chỉ là hiệu quả tài chính mà còn là bản sắc văn hóa—hương vị đặc trưng và sự nhận diện liên tục của người tiêu dùng về sự khác biệt đó. Nhiều năm trước, khi giá cổ phiếu Moutai quanh mức 2600-2700 nhân dân tệ, ông từng cảm thấy muốn bán. Nhưng ông nhận ra một cái bẫy quan trọng: những nhà đầu tư bán ra thường mua thứ khác, rồi sau đó lại thua lỗ nhiều hơn. Bài học vượt ra ngoài Moutai—đề cập đến xu hướng từ bỏ các khoản nắm giữ dựa trên niềm tin, trong khi chuyển sang các lựa chọn kém hơn.
Về hạ tầng công nghệ, Duan Yongping thể hiện sự ngưỡng mộ Huang Renxun và tầm nhìn của NVIDIA. Huang đã mô tả cơ hội trí tuệ nhân tạo hơn một thập kỷ trước và duy trì thực thi nhất quán hướng tới tầm nhìn đó. Ban đầu, Duan Yongping chưa hiểu rõ mô hình kinh doanh nặng về tài sản của TSMC, nhưng ông nhận ra rằng khả năng bán dẫn đã trở thành yếu tố không thể thiếu trong thời đại AI—lợi thế của TSMC phần lớn đã loại bỏ các đối thủ cạnh tranh. Ông ủng hộ việc duy trì một phần tiếp xúc với các phát triển AI, gợi ý rằng việc hoàn toàn tránh khỏi lĩnh vực này có thể bỏ lỡ các xu hướng biến đổi, dù vẫn còn nhiều điều chưa rõ ràng.
Ngược lại, Duan Yongping tỏ ra hoài nghi về xe điện như một lĩnh vực đầu tư. Ngành này thiếu sự khác biệt rõ ràng, khiến các nhà sản xuất cạnh tranh trong đó dễ mệt mỏi. Ông cũng cẩn trọng với vị thế thống trị của Google trong tìm kiếm, mặc dù ông thừa nhận còn nhiều điều chưa rõ về cách trí tuệ nhân tạo sẽ định hình lại kinh tế tìm kiếm. Nhìn lại quá khứ, ông nhận xét rằng khoản đầu tư của mình vào General Electric giờ đây có vẻ sai lầm—mô hình kinh doanh của công ty này yếu hơn những gì ông hiểu vào thời điểm đó.
Sức mạnh của khung tư duy của Duan Yongping vẫn còn nguyên giá trị
Điều nổi bật qua năm chiều hướng này—tâm lý đầu tư, văn hóa doanh nghiệp, chuyển giao lãnh đạo, triết lý nuôi dạy con và đánh giá doanh nghiệp—là một khung tư duy nhất dựa trên sự hiểu biết, kiên nhẫn và tính chính trực. Phương pháp của Duan Yongping thách thức các xu hướng hiện đại về lợi nhuận nhanh, giao dịch thường xuyên và sự quyến rũ của lãnh đạo dựa trên charisma mà thiếu đi giá trị chân thực. Sự khôn ngoan của ông gợi ý rằng thành công bền vững, dù trong thị trường, tổ chức hay gia đình, đều dựa trên sự rõ ràng về các nguyên tắc cơ bản và kỷ luật về những điều không nên làm.
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Năm thập kỷ trí tuệ của Duan Yongping: Triết lý đầu tư, văn hóa lãnh đạo và nghệ thuật nuôi dạy con cái
Gần đây, một cuộc đối thoại chiến lược giữa nhà đầu tư kỳ cựu Duan Yongping và người sáng lập Xueqiu Fang Sanwen đã hé lộ những góc nhìn hiếm có về tâm trí của một trong những doanh nhân và nhà đầu tư thành công nhất Trung Quốc. Hơn hai thập kỷ sau khi rút lui khỏi BBK Electronics, Duan Yongping đã có một cuộc trò chuyện mở rộng đề cập đến mọi thứ từ tâm lý thị trường, giá trị doanh nghiệp đến triết lý nuôi dạy con cái. Cuộc thảo luận, được phát hành như một phần của series “Chiến lược” của Xueqiu, cô đọng hàng thập kỷ kinh nghiệm thực tiễn thành những tri thức hành động có thể áp dụng trong nhiều lĩnh vực cuộc sống.
Tâm lý của việc đầu tư kiên nhẫn: Vượt ra ngoài biểu đồ và định giá rẻ
Trong cốt lõi của triết lý đầu tư của Duan Yongping là một nhận thức phản trực giác: tài sản rẻ nhất thường còn rẻ hơn nữa. Đây không phải là bi quan—đó là cảnh báo về việc nhầm lẫn giữa giá cả và giá trị. Theo Duan Yongping, duy trì lý trí trong thị trường biến động là một trong những thử thách tâm lý khó khăn nhất mà nhà đầu tư đối mặt. Tuy nhiên, ông nhấn mạnh rằng kỹ năng đầu tư thực sự đòi hỏi điều gì đó sâu sắc hơn phân tích kỹ thuật hay theo xu hướng. Trong thời đại trí tuệ nhân tạo chi phối sự đầu cơ thị trường, bất kỳ ai dựa vào biểu đồ và đường giá đều đang tự đảm bảo cho tổn thất tài chính của chính mình.
Điểm khác biệt mà Duan Yongping nhấn mạnh là tinh tế nhưng cực kỳ quan trọng: “Margin of safety” nổi tiếng của Buffett không có nghĩa là mua cổ phiếu giá rẻ—mà là hiểu rõ doanh nghiệp mà bạn đang mua. Hầu hết nhà đầu tư cá nhân không nắm bắt được sự khác biệt này. Ước tính khoảng 80% thua lỗ trong cả thị trường tăng và giảm, không phải vì thị trường không thể dự đoán được, mà vì họ chưa bao giờ thực sự hiểu rõ những gì họ sở hữu. Câu nói “mua cổ phiếu nghĩa là mua một công ty” nghe có vẻ đơn giản, nhưng chỉ khoảng 1% nhà đầu tư thực sự sống theo nguyên tắc này.
Duan Yongping chia sẻ một suy nghĩ cá nhân về thách thức này: với nền tảng xây dựng doanh nghiệp của mình, ông thấy dễ dàng hơn trong việc đánh giá các công ty khác. Tuy nhiên, ngay cả với ông, việc hiểu rõ hầu hết các doanh nghiệp vẫn là điều cực kỳ khó khăn. Các quyết định đầu tư, ông gợi ý, nên dựa trên niềm tin chứ không phải theo xu hướng. Những người thành công không nhất thiết là người thông minh hơn người khác—họ chỉ đơn giản là tránh lặp lại những sai lầm mà người khác mắc phải nhiều lần.
Văn hóa doanh nghiệp như nền tảng của thành công bền vững
Duan Yongping xem văn hóa doanh nghiệp không phải là một sáng kiến nhân sự mà là phản ánh trực tiếp các giá trị của người sáng lập và tính toàn vẹn của tổ chức. Văn hóa mà ông xây dựng là có chủ đích: dựa trên một “Danh sách đừng làm” ngày càng phát triển—những thực hành và dự án mà công ty học được để tránh qua những trải nghiệm đau đớn. Danh sách này tiếp tục mở rộng, thể hiện trí tuệ đúc kết về những gì phân biệt doanh nghiệp tốt với những doanh nghiệp gây hại.
Khi Duan Yongping nói về “làm điều đúng và làm đúng điều”, ông đang đề cập đến một mâu thuẫn cơ bản. Khi một công ty ưu tiên làm điều đúng—dù có thể không mang lại lợi nhuận ngay lập tức—quyết định trở nên rõ ràng hơn. Nhân viên vận hành với niềm tin cao vì lời nói của lãnh đạo thực sự có trọng lượng. Điều này tạo ra cái mà Duan Yongping gọi là sự phù hợp: mọi người không cần phải hiểu rõ từng quyết định chiến lược nếu họ tin vào các giá trị thúc đẩy nó.
Một khía cạnh ít được chú ý trong triết lý tổ chức của ông liên quan đến sự công nhận và thưởng thưởng. Tại công ty của ông, thưởng là một nghĩa vụ hợp đồng, không phải là quà tặng. Khi nhân viên cảm ơn sếp vì thưởng, Duan Yongping phản đối—họ không nên cảm ơn ai vì đã xứng đáng nhận. Sự phân biệt tưởng chừng nhỏ này biến đổi tâm lý nơi làm việc: thay thế các mối quan hệ dựa trên lòng biết ơn bằng các mối quan hệ dựa trên thành tích, tạo ra sự ổn định lớn hơn và giảm phụ thuộc.
Lãnh đạo và quản lý: Nghệ thuật rút lui
Duan Yongping kể lại câu chuyện về Steve Jobs khuyên người kế nhiệm Tim Cook: “Khi bạn là CEO, hãy tự quyết định. Đừng hỏi tôi sẽ làm gì. Đó là cách đúng.” Nguyên tắc này—cho phép các nhà lãnh đạo tự chủ trong khi duy trì tính nhất quán văn hóa—đại diện cho sự chuyển giao lý tưởng theo quan điểm của ông. Ông cũng nhớ lại bài học từ chủ tịch Matsushita, người mô tả quá trình ra quyết định của mình là hỏi: “Nếu ông Matsushita đứng sau lưng tôi, ông ấy sẽ nghĩ gì?” Tuy nhiên, trực giác của Duan Yongping khác biệt: ông tin tưởng đủ vào nhân sự của mình đến mức không sợ họ mắc sai lầm.
Một nhận thức quan trọng của Duan Yongping về chuyển giao sáng lập là: hiếm có nhà sáng lập thực sự rời bỏ công ty của mình. Khó khăn không phải là về mặt logistics—mà là tâm lý. Các nhà sáng lập thường không thể buông bỏ vì họ không muốn. Tuy nhiên, một số, như Warren Buffett khi đã trên 90 tuổi, chứng minh rằng công việc có mục đích không cần giới hạn tuổi tác. Câu hỏi thực sự không phải là tuổi tác có làm cho lãnh đạo trở nên bất khả thi hay không; mà là liệu người lãnh đạo còn tìm thấy ý nghĩa trong công việc hay không.
Phương pháp quản lý của Duan Yongping tập trung vào sự tập trung: mắt ông luôn hướng về người dùng, trong khi các đối thủ liếc nhìn gương chiếu hậu. Phương hướng này định hình mọi quyết định của ông. Ông cũng chia sẻ một thói quen cá nhân—cảm giác của ông là rời khỏi tình huống ngay khi cảm thấy không phù hợp. Điều này không phải là bốc đồng; đó là sự rõ ràng về phù hợp văn hóa và sự phù hợp cá nhân.
Nuôi dạy con an toàn, tự tin: Người làm cha mẹ như tấm gương
Khi nói về nuôi dạy con, Duan Yongping trở về nguyên tắc căn bản: mọi hành động của cha mẹ cuối cùng đều nhằm một mục đích—xây dựng cảm giác an toàn cho trẻ. Không có sự an toàn, ông lập luận, trẻ sẽ gặp khó khăn trong việc phát triển lý trí và khả năng phục hồi cảm xúc. Đây không phải là về sự thoải mái tài chính; mà là về an toàn tâm lý.
Phương pháp nuôi dạy của ông mang theo nguyên tắc phản chiếu: ông từ chối yêu cầu con làm điều gì đó mà chính ông không thể làm. Thậm chí còn gây sốc hơn, ông cho rằng nuôi dạy con là liên tục mô hình hóa. Nếu cha mẹ la mắng trẻ, họ đang dạy trẻ la mắng người khác. Nếu đánh, họ dạy con rằng trừng phạt thể xác là cách giải quyết xung đột chấp nhận được. Nếu mất bình tĩnh, họ đang thể hiện rằng mất kiểm soát là phản ứng hợp lệ với căng thẳng. Ngược lại, khi cha mẹ đối xử với con bằng sự tôn trọng, họ đang dạy con cách đối xử với người khác.
Duan Yongping phân biệt giữa la mắng và dạy giới hạn. Thay vì liên tục sửa lỗi qua phê bình, ông nhấn mạnh việc dạy trẻ những điều không thể làm—thiết lập giới hạn rõ ràng dựa trên logic chứ không dựa trên quyền lực. Trẻ cần thể hiện cảm xúc, và cha mẹ nên tạo không gian cho điều đó. Kỹ năng nằm ở việc hướng dẫn cảm xúc một cách tích cực, chứ không phải đàn áp chúng.
Về giáo dục, Duan Yongping nhấn mạnh việc học cách học như là kỹ năng trung tâm của đại học. Trẻ cần phát triển sự tự tin rằng chúng có thể hiểu những vấn đề mới khi gặp phải. Ngoài việc hoàn thành bài tập về nhà, ông coi trọng việc giúp trẻ khám phá ra logic đằng sau các vấn đề và phương pháp, rút ra bài học từ sai lầm thay vì chỉ đơn thuần sửa lỗi. Tập luyện và thực hành là quan trọng, nhưng chỉ khi trẻ hiểu lý do đằng sau chúng.
Đánh giá các công ty đẳng cấp thế giới: Danh mục đầu tư của Duan Yongping
Các khoản đầu tư cá nhân của Duan Yongping phản ánh rõ triết lý của ông. Thường ông đề cập đến việc nắm giữ ba cổ phiếu: Apple, Tencent và Moutai—một danh mục tập trung khá bất ngờ đối với người có nguồn lực như ông, và thể hiện niềm tin sâu sắc chứ không phải đa dạng hóa.
Apple đại diện cho công ty lý tưởng của ông. Khi Apple xác định một sản phẩm không thể mang lại giá trị đủ lớn cho người dùng, họ sẽ ngưng sản xuất—dù việc bỏ đi đó có thể làm mất cơ hội kinh doanh. Đây không phải là quyết định kinh doanh; đó là giá trị văn hóa. Văn hóa của Apple ưu tiên trải nghiệm người dùng và sự xuất sắc của sản phẩm hơn các chỉ số tăng trưởng. Duan Yongping nhận xét rằng quyết định không phát triển xe điện của Apple, dù đã nhiều thập kỷ bị đồn đoán, phản ánh khả năng hiểu biết vượt trội về năng lực và giới hạn thực sự của Apple. Xe điện thiếu sự khác biệt và tiềm năng lợi nhuận phù hợp với mô hình của Apple. Giá cổ phiếu của công ty không hề rẻ, nhưng Duan Yongping thừa nhận còn nhiều điều chưa rõ ràng về quỹ đạo cuối cùng của nó. Ứng dụng trí tuệ nhân tạo có thể nhân đôi, nhân ba hoặc hơn nữa tiềm năng của Apple, hoặc có thể không. Niềm tin này dựa trên văn hóa, chứ không phải chắc chắn về kết quả.
Tencent, theo phân tích của Duan Yongping, đại diện cho lợi thế cạnh tranh bền vững trong nền kinh tế internet, mặc dù ông ít đề cập đến trong các cuộc phỏng vấn gần đây.
Moutai phản ánh hiểu biết của ông về kinh tế thương hiệu và sức mạnh định giá. Duan Yongping nhận xét rằng thị trường rượu baijiu về cơ bản chia thành hai loại: Moutai và tất cả những thứ còn lại. Điều duy trì Moutai không chỉ là hiệu quả tài chính mà còn là bản sắc văn hóa—hương vị đặc trưng và sự nhận diện liên tục của người tiêu dùng về sự khác biệt đó. Nhiều năm trước, khi giá cổ phiếu Moutai quanh mức 2600-2700 nhân dân tệ, ông từng cảm thấy muốn bán. Nhưng ông nhận ra một cái bẫy quan trọng: những nhà đầu tư bán ra thường mua thứ khác, rồi sau đó lại thua lỗ nhiều hơn. Bài học vượt ra ngoài Moutai—đề cập đến xu hướng từ bỏ các khoản nắm giữ dựa trên niềm tin, trong khi chuyển sang các lựa chọn kém hơn.
Về hạ tầng công nghệ, Duan Yongping thể hiện sự ngưỡng mộ Huang Renxun và tầm nhìn của NVIDIA. Huang đã mô tả cơ hội trí tuệ nhân tạo hơn một thập kỷ trước và duy trì thực thi nhất quán hướng tới tầm nhìn đó. Ban đầu, Duan Yongping chưa hiểu rõ mô hình kinh doanh nặng về tài sản của TSMC, nhưng ông nhận ra rằng khả năng bán dẫn đã trở thành yếu tố không thể thiếu trong thời đại AI—lợi thế của TSMC phần lớn đã loại bỏ các đối thủ cạnh tranh. Ông ủng hộ việc duy trì một phần tiếp xúc với các phát triển AI, gợi ý rằng việc hoàn toàn tránh khỏi lĩnh vực này có thể bỏ lỡ các xu hướng biến đổi, dù vẫn còn nhiều điều chưa rõ ràng.
Ngược lại, Duan Yongping tỏ ra hoài nghi về xe điện như một lĩnh vực đầu tư. Ngành này thiếu sự khác biệt rõ ràng, khiến các nhà sản xuất cạnh tranh trong đó dễ mệt mỏi. Ông cũng cẩn trọng với vị thế thống trị của Google trong tìm kiếm, mặc dù ông thừa nhận còn nhiều điều chưa rõ về cách trí tuệ nhân tạo sẽ định hình lại kinh tế tìm kiếm. Nhìn lại quá khứ, ông nhận xét rằng khoản đầu tư của mình vào General Electric giờ đây có vẻ sai lầm—mô hình kinh doanh của công ty này yếu hơn những gì ông hiểu vào thời điểm đó.
Sức mạnh của khung tư duy của Duan Yongping vẫn còn nguyên giá trị
Điều nổi bật qua năm chiều hướng này—tâm lý đầu tư, văn hóa doanh nghiệp, chuyển giao lãnh đạo, triết lý nuôi dạy con và đánh giá doanh nghiệp—là một khung tư duy nhất dựa trên sự hiểu biết, kiên nhẫn và tính chính trực. Phương pháp của Duan Yongping thách thức các xu hướng hiện đại về lợi nhuận nhanh, giao dịch thường xuyên và sự quyến rũ của lãnh đạo dựa trên charisma mà thiếu đi giá trị chân thực. Sự khôn ngoan của ông gợi ý rằng thành công bền vững, dù trong thị trường, tổ chức hay gia đình, đều dựa trên sự rõ ràng về các nguyên tắc cơ bản và kỷ luật về những điều không nên làm.