Khi thế giới bước sâu hơn vào năm 2026, áp lực đối với Iran đã đạt mức chưa từng thấy trong các chu kỳ trừng phạt trước đây. Lần này, vấn đề không còn giới hạn ở việc hàng hóa nào đang chảy vào Tehran — câu hỏi thực sự bây giờ là ai dám ngồi cùng bàn. Phạm vi của các lệnh trừng phạt đã mở rộng ra ngoài biên giới, biến thành một bài kiểm tra trung thành toàn cầu trong thương mại quốc tế. Vào tháng 1 năm 2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã thổi bùng lại căng thẳng toàn cầu với một tuyên bố gây chấn động thị trường. Việc ông tuyên bố rằng bất kỳ quốc gia nào giao thương với Iran sẽ phải chịu thuế quan nhập khẩu bổ sung 25% đối với hàng xuất khẩu sang Hoa Kỳ đã làm thay đổi căn bản cấu trúc của các lệnh trừng phạt. Đây không chỉ là một cảnh báo dành riêng cho Iran — mà còn là một thông điệp gửi đến toàn bộ chuỗi cung ứng toàn cầu. Động thái này đại diện cho hình thức trừng phạt thứ cấp mạnh mẽ nhất từng được áp dụng. Các nền kinh tế lớn như Trung Quốc, Ấn Độ và Thổ Nhĩ Kỳ — tất cả đều duy trì mối quan hệ thương mại đáng kể với Iran — ngay lập tức rơi vào áp lực gián tiếp. Bắc Kinh nhanh chóng lên án chính sách này là đơn phương và bất hợp pháp, báo hiệu rằng các biện pháp trả đũa và đối phó thương mại vẫn còn trong tầm bàn. Cùng lúc đó, Washington tăng cường chiến dịch trấn áp những gì họ gọi là “hạm đội bóng tối” của Iran. Các mạng lưới này, bị cáo buộc dùng để vận chuyển dầu mỏ qua các tuyến đường vận chuyển mập mờ và giấy tờ giả mạo, đã trở thành trung tâm của các nỗ lực thực thi pháp luật. Các kênh tài chính liên quan đến các hoạt động này đã bị lộ diện một cách có hệ thống, đóng băng các khoản thanh toán và làm gián đoạn các cơ chế thanh toán. Tháng 1 giữa mùa đã đánh dấu một bước leo thang quan trọng khi các cơ quan Mỹ đưa vào danh sách đen một cấu trúc ngân hàng bóng tối rộng lớn bị cáo buộc liên kết với Ngân hàng Melli. Mạng lưới này, phân bố qua các công ty vỏ bọc ở UAE và các khu vực lân cận, bị cáo buộc giúp che giấu các khoản thanh toán năng lượng. Hành động này đã cắt đứt các mạch máu chính của lưu thông tài chính bên ngoài của Iran. Châu Âu cũng nhanh chóng theo sau. Vương quốc Anh và EU đã giới thiệu các khung pháp lý mới nhằm mục tiêu không chỉ xuất khẩu năng lượng, mà còn phần mềm logistics, bảo hiểm hàng hải và dịch vụ vận chuyển. Kết quả là gần như các cơ sở hạ tầng thương mại liên quan đến Iran đã bị tê liệt — ngay cả các trung gian trung lập cũng ngần ngại tham gia. Các biện pháp này đã bắt đầu vang vọng trong các thị trường năng lượng toàn cầu. Các nhà phân tích cảnh báo rằng việc ngừng hoàn toàn xuất khẩu của Iran có thể đẩy giá dầu Brent lên mức $95 -range, tạo áp lực lạm phát mới cho các nền kinh tế đã và đang gặp khó khăn với nợ và tăng trưởng chậm lại. Thị trường năng lượng hiện đang định giá không chỉ rủi ro cung cấp, mà còn cả biến động địa chính trị. Thêm vào đó, mối lo ngại ngày càng tăng về eo biển Hormuz đang làm nóng thêm căng thẳng. Trong bối cảnh căng thẳng kinh tế cực độ, Tehran đã từng gợi ý sẽ tận dụng điểm nghẽn chiến lược này. Bất kỳ gián đoạn nào — dù tạm thời — cũng sẽ gây chấn động toàn cầu qua vận tải biển, thị trường bảo hiểm và giá nhiên liệu trên toàn thế giới. Trong nội bộ Iran, hậu quả đang diễn ra nhanh chóng. Đồng tiền quốc gia đã chịu mất giá nghiêm trọng, làm giảm sức mua và gây ra bất ổn rộng rãi. Tháng 1, các cuộc đình công quy mô lớn của các thương nhân Tehran đã leo thang thành các cuộc biểu tình quy mô lớn, phản ánh sự thất vọng ngày càng tăng với sự cô lập kinh tế. Phản ứng của chính phủ — bao gồm cả việc cắt internet định kỳ — đã làm trầm trọng thêm cuộc khủng hoảng. Các khoản thanh toán kỹ thuật số bị đình trệ, các bệnh viện gặp sự cố liên lạc, và hệ thống ngân hàng gặp gián đoạn. Những gì bắt đầu như áp lực tài chính đã phát triển thành căng thẳng hệ thống trong đời sống hàng ngày. Điều làm cho thời kỳ trừng phạt năm 2026 thực sự đặc biệt chính là mục tiêu của nó. Đây không còn chỉ là chính sách trừng phạt đơn thuần — mà là một nỗ lực thiết kế lại chuỗi cung ứng toàn cầu thông qua kinh tế áp lực. Thông điệp cuối cùng rõ ràng: phù hợp với quy tắc thương mại của Mỹ hoặc gánh chịu hậu quả kinh tế. Nền kinh tế toàn cầu hiện đang đi trên một sợi dây mỏng giữa chiến tranh thuế quan và sốc dầu. Các quốc gia đang bị buộc phải chọn đối tác không dựa trên hiệu quả, mà dựa trên địa chính trị. Thương mại đã trở thành ngoại giao — và ngoại giao đã trở thành định giá rủi ro. Nhìn lại, năm 2026 có thể được ghi nhận là năm mà thương mại toàn cầu và địa chính trị va chạm dữ dội nhất — định hình lại các liên minh, vẽ lại các tuyến cung ứng, và định nghĩa lại ý nghĩa của “thương mại tự do” trong một thế giới chia rẽ.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
5 thích
Phần thưởng
5
16
Đăng lại
Retweed
Bình luận
0/400
Crypto_Buzz_with_Alex
· 16giờ trước
🚀 “Năng lượng cấp cao hơn đang đến — có thể cảm nhận được đà đang tăng lên!”
#IranTradeSanctions Hiệu Ứng Domino Định Hình Thương Mại Toàn Cầu vào năm 2026
Khi thế giới bước sâu hơn vào năm 2026, áp lực đối với Iran đã đạt mức chưa từng thấy trong các chu kỳ trừng phạt trước đây. Lần này, vấn đề không còn giới hạn ở việc hàng hóa nào đang chảy vào Tehran — câu hỏi thực sự bây giờ là ai dám ngồi cùng bàn. Phạm vi của các lệnh trừng phạt đã mở rộng ra ngoài biên giới, biến thành một bài kiểm tra trung thành toàn cầu trong thương mại quốc tế.
Vào tháng 1 năm 2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã thổi bùng lại căng thẳng toàn cầu với một tuyên bố gây chấn động thị trường. Việc ông tuyên bố rằng bất kỳ quốc gia nào giao thương với Iran sẽ phải chịu thuế quan nhập khẩu bổ sung 25% đối với hàng xuất khẩu sang Hoa Kỳ đã làm thay đổi căn bản cấu trúc của các lệnh trừng phạt. Đây không chỉ là một cảnh báo dành riêng cho Iran — mà còn là một thông điệp gửi đến toàn bộ chuỗi cung ứng toàn cầu.
Động thái này đại diện cho hình thức trừng phạt thứ cấp mạnh mẽ nhất từng được áp dụng. Các nền kinh tế lớn như Trung Quốc, Ấn Độ và Thổ Nhĩ Kỳ — tất cả đều duy trì mối quan hệ thương mại đáng kể với Iran — ngay lập tức rơi vào áp lực gián tiếp. Bắc Kinh nhanh chóng lên án chính sách này là đơn phương và bất hợp pháp, báo hiệu rằng các biện pháp trả đũa và đối phó thương mại vẫn còn trong tầm bàn.
Cùng lúc đó, Washington tăng cường chiến dịch trấn áp những gì họ gọi là “hạm đội bóng tối” của Iran. Các mạng lưới này, bị cáo buộc dùng để vận chuyển dầu mỏ qua các tuyến đường vận chuyển mập mờ và giấy tờ giả mạo, đã trở thành trung tâm của các nỗ lực thực thi pháp luật. Các kênh tài chính liên quan đến các hoạt động này đã bị lộ diện một cách có hệ thống, đóng băng các khoản thanh toán và làm gián đoạn các cơ chế thanh toán.
Tháng 1 giữa mùa đã đánh dấu một bước leo thang quan trọng khi các cơ quan Mỹ đưa vào danh sách đen một cấu trúc ngân hàng bóng tối rộng lớn bị cáo buộc liên kết với Ngân hàng Melli. Mạng lưới này, phân bố qua các công ty vỏ bọc ở UAE và các khu vực lân cận, bị cáo buộc giúp che giấu các khoản thanh toán năng lượng. Hành động này đã cắt đứt các mạch máu chính của lưu thông tài chính bên ngoài của Iran.
Châu Âu cũng nhanh chóng theo sau. Vương quốc Anh và EU đã giới thiệu các khung pháp lý mới nhằm mục tiêu không chỉ xuất khẩu năng lượng, mà còn phần mềm logistics, bảo hiểm hàng hải và dịch vụ vận chuyển. Kết quả là gần như các cơ sở hạ tầng thương mại liên quan đến Iran đã bị tê liệt — ngay cả các trung gian trung lập cũng ngần ngại tham gia.
Các biện pháp này đã bắt đầu vang vọng trong các thị trường năng lượng toàn cầu. Các nhà phân tích cảnh báo rằng việc ngừng hoàn toàn xuất khẩu của Iran có thể đẩy giá dầu Brent lên mức $95 -range, tạo áp lực lạm phát mới cho các nền kinh tế đã và đang gặp khó khăn với nợ và tăng trưởng chậm lại. Thị trường năng lượng hiện đang định giá không chỉ rủi ro cung cấp, mà còn cả biến động địa chính trị.
Thêm vào đó, mối lo ngại ngày càng tăng về eo biển Hormuz đang làm nóng thêm căng thẳng. Trong bối cảnh căng thẳng kinh tế cực độ, Tehran đã từng gợi ý sẽ tận dụng điểm nghẽn chiến lược này. Bất kỳ gián đoạn nào — dù tạm thời — cũng sẽ gây chấn động toàn cầu qua vận tải biển, thị trường bảo hiểm và giá nhiên liệu trên toàn thế giới.
Trong nội bộ Iran, hậu quả đang diễn ra nhanh chóng. Đồng tiền quốc gia đã chịu mất giá nghiêm trọng, làm giảm sức mua và gây ra bất ổn rộng rãi. Tháng 1, các cuộc đình công quy mô lớn của các thương nhân Tehran đã leo thang thành các cuộc biểu tình quy mô lớn, phản ánh sự thất vọng ngày càng tăng với sự cô lập kinh tế.
Phản ứng của chính phủ — bao gồm cả việc cắt internet định kỳ — đã làm trầm trọng thêm cuộc khủng hoảng. Các khoản thanh toán kỹ thuật số bị đình trệ, các bệnh viện gặp sự cố liên lạc, và hệ thống ngân hàng gặp gián đoạn. Những gì bắt đầu như áp lực tài chính đã phát triển thành căng thẳng hệ thống trong đời sống hàng ngày.
Điều làm cho thời kỳ trừng phạt năm 2026 thực sự đặc biệt chính là mục tiêu của nó. Đây không còn chỉ là chính sách trừng phạt đơn thuần — mà là một nỗ lực thiết kế lại chuỗi cung ứng toàn cầu thông qua kinh tế áp lực. Thông điệp cuối cùng rõ ràng: phù hợp với quy tắc thương mại của Mỹ hoặc gánh chịu hậu quả kinh tế.
Nền kinh tế toàn cầu hiện đang đi trên một sợi dây mỏng giữa chiến tranh thuế quan và sốc dầu. Các quốc gia đang bị buộc phải chọn đối tác không dựa trên hiệu quả, mà dựa trên địa chính trị. Thương mại đã trở thành ngoại giao — và ngoại giao đã trở thành định giá rủi ro.
Nhìn lại, năm 2026 có thể được ghi nhận là năm mà thương mại toàn cầu và địa chính trị va chạm dữ dội nhất — định hình lại các liên minh, vẽ lại các tuyến cung ứng, và định nghĩa lại ý nghĩa của “thương mại tự do” trong một thế giới chia rẽ.