Berkshire Hathaway, do Warren Buffett dẫn dắt, hiện tại chưa nắm giữ Nike như một vị thế dài hạn đáng kể. Trong khi tập đoàn này đã giao dịch cổ phiếu Nike trong quá khứ, cả Buffett lẫn người cộng sự lâu năm Charlie Munger đều không chọn duy trì một cổ phần có ý nghĩa trong công ty giày thể thao và thời trang này. Hiểu quyết định này đòi hỏi phải nhìn xa hơn một câu trả lời đơn giản có hoặc không—nó tiết lộ các nguyên tắc cốt lõi về cách Buffett và Munger đánh giá các cơ hội đầu tư và loại hình doanh nghiệp nào họ về cơ bản tránh xa.
Lịch sử Giao dịch, Không Giao Hàng Dài Hạn
Mối quan hệ của Berkshire Hathaway với Nike kể một câu chuyện thú vị. Các hồ sơ giao dịch cho thấy trong thập niên 1990 và 2000, Berkshire đã thực hiện nhiều giao dịch mua bán cổ phiếu Nike thay vì xây dựng một vị thế ổn định, dài hạn. Đến cuối thập niên 2000 và đầu thập niên 2010, công ty dần giảm và cuối cùng thoái hết các vị thế này.
Tính đến năm 2024, Nike không xuất hiện trong danh sách các khoản nắm giữ chính của Berkshire trong các báo cáo SEC Form 13F—báo cáo hàng quý mà các nhà đầu tư tổ chức phải nộp để tiết lộ các vị thế cổ phần của họ. Sự vắng mặt này nói lên rất nhiều điều. Đối với một tập đoàn lớn như Berkshire, việc không có mặt trong danh sách các khoản nắm giữ chính là một lựa chọn có chủ đích, không phải sơ suất. Thực tế là Berkshire đã giao dịch mua bán Nike qua nhiều thập kỷ nhưng chưa bao giờ ổn định thành một vị thế sở hữu dài hạn cho thấy cổ phiếu này đơn giản không đáp ứng các tiêu chí đầu tư của họ.
Vòng Tròn Năng Lực: Hiểu Rõ Những Gì Munger và Buffett Tránh
Charlie Munger từ lâu đã là tiếng nói cẩn trọng khi nói về những doanh nghiệp mà ông gọi là “phong cách” hoặc dựa trên xu hướng thời trang. Trong các phát biểu công khai được truyền thông tài chính và các đoạn clip hội nghị ghi lại, Munger nhấn mạnh rằng các công ty thành công phụ thuộc vào sở thích thay đổi của người tiêu dùng đặt ra một thách thức đặc biệt cho các nhà đầu tư dài hạn. Buffett cũng đồng tình, thường xuyên nhắc đến “vòng tròn năng lực” của mình—ý tưởng rằng ông chỉ đầu tư vào các doanh nghiệp mà ông thực sự hiểu rõ.
Đối với Buffett và Munger, nguyên tắc này mở rộng qua nhiều loại tài sản và hình thức doanh nghiệp. Cũng như họ đã tỏ ra hoài nghi về các trò chơi hàng hóa mang tính đầu cơ, nơi biến động giá vàng phụ thuộc vào tâm lý vĩ mô và cảm xúc thị trường, họ áp dụng sự thận trọng tương tự đối với các cổ phiếu tiêu dùng không thiết yếu như Nike. Cả thị trường kim loại quý và thị trường quần áo thể thao cao cấp đều có điểm chung: định giá của chúng bị ảnh hưởng nặng nề bởi tâm lý, xu hướng và sở thích thay đổi hơn là các yếu tố cơ bản.
Munger đặc biệt lên tiếng về sự phân biệt này. Trong bình luận về chiến lược đầu tư, ông đã so sánh các doanh nghiệp có khả năng tạo ra dòng tiền ổn định, dự đoán được với những doanh nghiệp dựa trên chu kỳ sản phẩm nhanh và yêu cầu thay đổi liên tục của người tiêu dùng. Nike, dựa vào nhận thức thương hiệu, chu kỳ marketing và xu hướng thể thao ngày càng phát triển, phù hợp rõ ràng với loại thứ hai.
Chu Kỳ Thời Trang vs. Kinh Tế Bền Vững: Sự Khác Biệt Cốt Lõi
Lý do cơ bản khiến Berkshire tránh xa việc nắm giữ cổ phần dài hạn trong Nike là về mặt kinh tế. Buffett đã công khai giải thích rằng ông xem một số doanh nghiệp tiêu dùng và thời trang phụ thuộc vào sở thích thay đổi hơn là những gì ông gọi là “rào cản bền vững”—lợi thế cạnh tranh lâu dài tạo ra dòng thu nhập dự đoán được.
Vị thế cạnh tranh của Nike, dù mạnh, vẫn dựa phần nào vào các yếu tố ngoài khung kinh tế bền vững mà Buffett ưa thích:
Phụ thuộc vào Thương Hiệu và Marketing: Giá trị của Nike gắn chặt với hiệu quả marketing, sự ủng hộ của các vận động viên và sự phù hợp văn hóa. Những yếu tố này luôn thay đổi và đòi hỏi đầu tư liên tục để duy trì.
Biến động Chu kỳ Sản phẩm: Giày thể thao và quần áo thể thao hoạt động dựa trên các chu kỳ sản phẩm nhanh hơn so với các doanh nghiệp ổn định, dự đoán được mà Buffett thường sở hữu. Xu hướng thời trang thay đổi, thiết kế lỗi thời, và sở thích người tiêu dùng chuyển dịch nhanh hơn so với các ngành như tiện ích hoặc các mặt hàng tiêu dùng thiết yếu đã thành lập.
Áp lực Cạnh tranh: Thị trường quần áo thể thao cạnh tranh khốc liệt. Trong khi Nike chiếm vị trí thống lĩnh thị trường, các thương hiệu khác (Adidas, ASICS, và các thương hiệu mới hơn) liên tục thách thức thị phần thông qua đổi mới và marketing. Áp lực cạnh tranh này có thể làm giảm biên lợi nhuận và tạo ra sự không chắc chắn.
Bền vững Biên lợi nhuận: Khác với các doanh nghiệp có sức mạnh định giá rõ ràng và lợi thế cấu trúc, ngành quần áo thể thao và giày dép đối mặt với áp lực biên lợi nhuận từ cạnh tranh, sở thích người tiêu dùng thay đổi và các động thái bán lẻ.
Khi Buffett bàn về triết lý đầu tư của mình, ông thường nhấn mạnh rằng ông tìm kiếm các doanh nghiệp tạo ra lợi nhuận dự đoán được trong nhiều thập kỷ mà không cần phải liên tục đổi mới chiến lược. Nike, dù có lợi nhuận và quản lý tốt, không rõ ràng phù hợp với mẫu này.
Những Gì Buffett và Munger Tìm Kiếm Thay Vào Đó
Ngược lại, Buffett và Munger từ lâu đã ưa thích các công ty có lợi thế cạnh tranh bền vững—những doanh nghiệp có thể duy trì vị thế thị trường của mình thông qua các rào cản cấu trúc thay vì liên tục đổi mới marketing. Ví dụ bao gồm các công ty tiện ích có cấu trúc lợi nhuận được điều chỉnh, các công ty có rào cản thương hiệu đã được thiết lập đến mức gần như trở thành hàng hóa (như Coca-Cola, trong quá khứ), và các doanh nghiệp có hiệu ứng mạng hoặc sức mạnh định giá.
Sở thích này phản ánh một triết lý đầu tư sâu hơn: xác định các công ty có thể dự đoán được lợi nhuận tương lai và ít bị ảnh hưởng bởi các biến động nhanh chóng. Ngành hàng thể thao, dù có lợi nhuận, hoạt động trong môi trường ngược lại—một môi trường nơi sự gián đoạn và thay đổi xu hướng là đặc trưng.
Cách Xác Minh Các Khoản Nắm Giữ Hiện Tại của Berkshire
Các nhà đầu tư tò mò về việc liệu vị thế của Berkshire đối với Nike đã thay đổi hay chưa có thể dễ dàng xác minh qua các nguồn công khai. Các báo cáo SEC Form 13F, mà Berkshire Hathaway phải nộp mỗi quý, liệt kê tất cả các vị thế cổ phần dài hạn trên một ngưỡng nhất định. Bằng cách kiểm tra báo cáo 13F quý gần nhất của Berkshire (có sẵn trên trang web SEC), các nhà đầu tư có thể xác nhận rằng Nike không nằm trong danh sách các khoản nắm giữ chính của tập đoàn.
Ngoài ra, các thư gửi cổ đông hàng năm của Buffett và các bình luận tại các cuộc họp cổ đông thường xuyên đề cập đến các động thái danh mục đầu tư gần đây và lý do đầu tư. Bất kỳ vị thế mới nào đáng kể—hoặc quay trở lại cổ phiếu đã nắm giữ trước đó—cũng sẽ được đề cập trong các diễn đàn này.
Các nền tảng tin tức tài chính và các công cụ tổng hợp theo dõi các khoản nắm giữ của các tổ chức cũng cung cấp các hình ảnh chụp nhanh hàng quý về danh mục của Berkshire. Việc kiểm tra chéo nhiều nguồn giúp đảm bảo độ chính xác và cung cấp một bức tranh đầy đủ về cách sở hữu của các tổ chức đã phát triển như thế nào.
Điều Này Có Ý Nghĩa Gì Đối Với Các Nhà Đầu Tư
Quyết định của Buffett và Munger tránh xa cổ phần dài hạn trong Nike không phải là một phán xét về chất lượng doanh nghiệp hoặc triển vọng tương lai của Nike. Thay vào đó, nó phản ánh tiêu chí đầu tư cá nhân của họ: ưu tiên các doanh nghiệp có lợi thế cạnh tranh bền vững, kinh tế dự đoán được và rõ ràng về chiến lược.
Các nhà đầu tư khác nhau có cách tiếp cận xây dựng danh mục khác nhau. Một số coi trọng sức mạnh thương hiệu, phạm vi toàn cầu và tiềm năng tăng trưởng của Nike và đã nắm giữ cổ phiếu thành công. Những người khác, như Buffett và Munger, đơn giản xác định rằng rủi ro lợi nhuận không phù hợp với triết lý đầu tư và khung thời gian của họ.
Đối với các nhà đầu tư cá nhân, bài học chính là không xem các lựa chọn của Buffett và Munger như các tín hiệu mua hoặc bán chung chung. Thay vào đó, cách tiếp cận của họ cung cấp một khung tham khảo hữu ích để suy nghĩ về điều gì làm cho một doanh nghiệp phù hợp để sở hữu lâu dài. Các ngành phụ thuộc vào xu hướng thời trang, dựa trên xu hướng thay đổi, mang các hồ sơ rủi ro khác nhau so với các doanh nghiệp có lợi thế kinh tế cấu trúc vững chắc. Hiểu rõ sự khác biệt này có thể giúp bạn đưa ra quyết định đầu tư cá nhân phù hợp, bất kể bạn theo hay không theo các khoản nắm giữ cụ thể của Buffett và Munger.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Triết lý của Warren Buffett và Charlie Munger: Tại sao cổ phiếu Nike và các cổ phiếu phụ thuộc vào xu hướng không phù hợp với danh mục của họ
Berkshire Hathaway, do Warren Buffett dẫn dắt, hiện tại chưa nắm giữ Nike như một vị thế dài hạn đáng kể. Trong khi tập đoàn này đã giao dịch cổ phiếu Nike trong quá khứ, cả Buffett lẫn người cộng sự lâu năm Charlie Munger đều không chọn duy trì một cổ phần có ý nghĩa trong công ty giày thể thao và thời trang này. Hiểu quyết định này đòi hỏi phải nhìn xa hơn một câu trả lời đơn giản có hoặc không—nó tiết lộ các nguyên tắc cốt lõi về cách Buffett và Munger đánh giá các cơ hội đầu tư và loại hình doanh nghiệp nào họ về cơ bản tránh xa.
Lịch sử Giao dịch, Không Giao Hàng Dài Hạn
Mối quan hệ của Berkshire Hathaway với Nike kể một câu chuyện thú vị. Các hồ sơ giao dịch cho thấy trong thập niên 1990 và 2000, Berkshire đã thực hiện nhiều giao dịch mua bán cổ phiếu Nike thay vì xây dựng một vị thế ổn định, dài hạn. Đến cuối thập niên 2000 và đầu thập niên 2010, công ty dần giảm và cuối cùng thoái hết các vị thế này.
Tính đến năm 2024, Nike không xuất hiện trong danh sách các khoản nắm giữ chính của Berkshire trong các báo cáo SEC Form 13F—báo cáo hàng quý mà các nhà đầu tư tổ chức phải nộp để tiết lộ các vị thế cổ phần của họ. Sự vắng mặt này nói lên rất nhiều điều. Đối với một tập đoàn lớn như Berkshire, việc không có mặt trong danh sách các khoản nắm giữ chính là một lựa chọn có chủ đích, không phải sơ suất. Thực tế là Berkshire đã giao dịch mua bán Nike qua nhiều thập kỷ nhưng chưa bao giờ ổn định thành một vị thế sở hữu dài hạn cho thấy cổ phiếu này đơn giản không đáp ứng các tiêu chí đầu tư của họ.
Vòng Tròn Năng Lực: Hiểu Rõ Những Gì Munger và Buffett Tránh
Charlie Munger từ lâu đã là tiếng nói cẩn trọng khi nói về những doanh nghiệp mà ông gọi là “phong cách” hoặc dựa trên xu hướng thời trang. Trong các phát biểu công khai được truyền thông tài chính và các đoạn clip hội nghị ghi lại, Munger nhấn mạnh rằng các công ty thành công phụ thuộc vào sở thích thay đổi của người tiêu dùng đặt ra một thách thức đặc biệt cho các nhà đầu tư dài hạn. Buffett cũng đồng tình, thường xuyên nhắc đến “vòng tròn năng lực” của mình—ý tưởng rằng ông chỉ đầu tư vào các doanh nghiệp mà ông thực sự hiểu rõ.
Đối với Buffett và Munger, nguyên tắc này mở rộng qua nhiều loại tài sản và hình thức doanh nghiệp. Cũng như họ đã tỏ ra hoài nghi về các trò chơi hàng hóa mang tính đầu cơ, nơi biến động giá vàng phụ thuộc vào tâm lý vĩ mô và cảm xúc thị trường, họ áp dụng sự thận trọng tương tự đối với các cổ phiếu tiêu dùng không thiết yếu như Nike. Cả thị trường kim loại quý và thị trường quần áo thể thao cao cấp đều có điểm chung: định giá của chúng bị ảnh hưởng nặng nề bởi tâm lý, xu hướng và sở thích thay đổi hơn là các yếu tố cơ bản.
Munger đặc biệt lên tiếng về sự phân biệt này. Trong bình luận về chiến lược đầu tư, ông đã so sánh các doanh nghiệp có khả năng tạo ra dòng tiền ổn định, dự đoán được với những doanh nghiệp dựa trên chu kỳ sản phẩm nhanh và yêu cầu thay đổi liên tục của người tiêu dùng. Nike, dựa vào nhận thức thương hiệu, chu kỳ marketing và xu hướng thể thao ngày càng phát triển, phù hợp rõ ràng với loại thứ hai.
Chu Kỳ Thời Trang vs. Kinh Tế Bền Vững: Sự Khác Biệt Cốt Lõi
Lý do cơ bản khiến Berkshire tránh xa việc nắm giữ cổ phần dài hạn trong Nike là về mặt kinh tế. Buffett đã công khai giải thích rằng ông xem một số doanh nghiệp tiêu dùng và thời trang phụ thuộc vào sở thích thay đổi hơn là những gì ông gọi là “rào cản bền vững”—lợi thế cạnh tranh lâu dài tạo ra dòng thu nhập dự đoán được.
Vị thế cạnh tranh của Nike, dù mạnh, vẫn dựa phần nào vào các yếu tố ngoài khung kinh tế bền vững mà Buffett ưa thích:
Phụ thuộc vào Thương Hiệu và Marketing: Giá trị của Nike gắn chặt với hiệu quả marketing, sự ủng hộ của các vận động viên và sự phù hợp văn hóa. Những yếu tố này luôn thay đổi và đòi hỏi đầu tư liên tục để duy trì.
Biến động Chu kỳ Sản phẩm: Giày thể thao và quần áo thể thao hoạt động dựa trên các chu kỳ sản phẩm nhanh hơn so với các doanh nghiệp ổn định, dự đoán được mà Buffett thường sở hữu. Xu hướng thời trang thay đổi, thiết kế lỗi thời, và sở thích người tiêu dùng chuyển dịch nhanh hơn so với các ngành như tiện ích hoặc các mặt hàng tiêu dùng thiết yếu đã thành lập.
Áp lực Cạnh tranh: Thị trường quần áo thể thao cạnh tranh khốc liệt. Trong khi Nike chiếm vị trí thống lĩnh thị trường, các thương hiệu khác (Adidas, ASICS, và các thương hiệu mới hơn) liên tục thách thức thị phần thông qua đổi mới và marketing. Áp lực cạnh tranh này có thể làm giảm biên lợi nhuận và tạo ra sự không chắc chắn.
Bền vững Biên lợi nhuận: Khác với các doanh nghiệp có sức mạnh định giá rõ ràng và lợi thế cấu trúc, ngành quần áo thể thao và giày dép đối mặt với áp lực biên lợi nhuận từ cạnh tranh, sở thích người tiêu dùng thay đổi và các động thái bán lẻ.
Khi Buffett bàn về triết lý đầu tư của mình, ông thường nhấn mạnh rằng ông tìm kiếm các doanh nghiệp tạo ra lợi nhuận dự đoán được trong nhiều thập kỷ mà không cần phải liên tục đổi mới chiến lược. Nike, dù có lợi nhuận và quản lý tốt, không rõ ràng phù hợp với mẫu này.
Những Gì Buffett và Munger Tìm Kiếm Thay Vào Đó
Ngược lại, Buffett và Munger từ lâu đã ưa thích các công ty có lợi thế cạnh tranh bền vững—những doanh nghiệp có thể duy trì vị thế thị trường của mình thông qua các rào cản cấu trúc thay vì liên tục đổi mới marketing. Ví dụ bao gồm các công ty tiện ích có cấu trúc lợi nhuận được điều chỉnh, các công ty có rào cản thương hiệu đã được thiết lập đến mức gần như trở thành hàng hóa (như Coca-Cola, trong quá khứ), và các doanh nghiệp có hiệu ứng mạng hoặc sức mạnh định giá.
Sở thích này phản ánh một triết lý đầu tư sâu hơn: xác định các công ty có thể dự đoán được lợi nhuận tương lai và ít bị ảnh hưởng bởi các biến động nhanh chóng. Ngành hàng thể thao, dù có lợi nhuận, hoạt động trong môi trường ngược lại—một môi trường nơi sự gián đoạn và thay đổi xu hướng là đặc trưng.
Cách Xác Minh Các Khoản Nắm Giữ Hiện Tại của Berkshire
Các nhà đầu tư tò mò về việc liệu vị thế của Berkshire đối với Nike đã thay đổi hay chưa có thể dễ dàng xác minh qua các nguồn công khai. Các báo cáo SEC Form 13F, mà Berkshire Hathaway phải nộp mỗi quý, liệt kê tất cả các vị thế cổ phần dài hạn trên một ngưỡng nhất định. Bằng cách kiểm tra báo cáo 13F quý gần nhất của Berkshire (có sẵn trên trang web SEC), các nhà đầu tư có thể xác nhận rằng Nike không nằm trong danh sách các khoản nắm giữ chính của tập đoàn.
Ngoài ra, các thư gửi cổ đông hàng năm của Buffett và các bình luận tại các cuộc họp cổ đông thường xuyên đề cập đến các động thái danh mục đầu tư gần đây và lý do đầu tư. Bất kỳ vị thế mới nào đáng kể—hoặc quay trở lại cổ phiếu đã nắm giữ trước đó—cũng sẽ được đề cập trong các diễn đàn này.
Các nền tảng tin tức tài chính và các công cụ tổng hợp theo dõi các khoản nắm giữ của các tổ chức cũng cung cấp các hình ảnh chụp nhanh hàng quý về danh mục của Berkshire. Việc kiểm tra chéo nhiều nguồn giúp đảm bảo độ chính xác và cung cấp một bức tranh đầy đủ về cách sở hữu của các tổ chức đã phát triển như thế nào.
Điều Này Có Ý Nghĩa Gì Đối Với Các Nhà Đầu Tư
Quyết định của Buffett và Munger tránh xa cổ phần dài hạn trong Nike không phải là một phán xét về chất lượng doanh nghiệp hoặc triển vọng tương lai của Nike. Thay vào đó, nó phản ánh tiêu chí đầu tư cá nhân của họ: ưu tiên các doanh nghiệp có lợi thế cạnh tranh bền vững, kinh tế dự đoán được và rõ ràng về chiến lược.
Các nhà đầu tư khác nhau có cách tiếp cận xây dựng danh mục khác nhau. Một số coi trọng sức mạnh thương hiệu, phạm vi toàn cầu và tiềm năng tăng trưởng của Nike và đã nắm giữ cổ phiếu thành công. Những người khác, như Buffett và Munger, đơn giản xác định rằng rủi ro lợi nhuận không phù hợp với triết lý đầu tư và khung thời gian của họ.
Đối với các nhà đầu tư cá nhân, bài học chính là không xem các lựa chọn của Buffett và Munger như các tín hiệu mua hoặc bán chung chung. Thay vào đó, cách tiếp cận của họ cung cấp một khung tham khảo hữu ích để suy nghĩ về điều gì làm cho một doanh nghiệp phù hợp để sở hữu lâu dài. Các ngành phụ thuộc vào xu hướng thời trang, dựa trên xu hướng thay đổi, mang các hồ sơ rủi ro khác nhau so với các doanh nghiệp có lợi thế kinh tế cấu trúc vững chắc. Hiểu rõ sự khác biệt này có thể giúp bạn đưa ra quyết định đầu tư cá nhân phù hợp, bất kể bạn theo hay không theo các khoản nắm giữ cụ thể của Buffett và Munger.