Layer 2 xuất hiện nổi bật do hiệu suất hạn chế và phí Gas cao của các mainnet. Lấy Ethereum làm ví dụ, người dùng từng phải trả phí giao dịch rất cao khi mạng bị tắc nghẽn, khiến Layer 2 trở thành giải pháp mở rộng cần thiết.
Nhờ nhiều lần nâng cấp mainnet (như tối ưu hóa phí và cải thiện khả năng cung cấp dữ liệu), tổng chi phí giao dịch đã giảm đáng kể, tạo ra sự chuyển đổi cấu trúc:
Nếu Layer 2 chỉ dựa vào việc giảm phí làm điểm bán hàng cốt lõi, sẽ khó duy trì sức cạnh tranh dài hạn. Trọng tâm trong tương lai sẽ chuyển sang tối ưu hóa hiệu suất, trải nghiệm người dùng và phát triển hệ sinh thái ứng dụng.
Khi ngày càng nhiều mạng Layer 2 ra mắt, hệ sinh thái ngày càng mang tính chuỗi song song. Sự mở rộng này giúp tăng tổng thông lượng, nhưng cũng tạo ra tác động phụ rõ rệt — thanh khoản bị phân tán trên các mạng khác nhau.
Cụ thể:
Hiện tại, các cầu nối chuỗi chéo và giao thức truyền thông đã phần nào giảm nhẹ vấn đề này, nhưng rủi ro bảo mật và sự phức tạp vận hành vẫn tồn tại. Sự phân mảnh thanh khoản đã trở thành nút thắt chính hạn chế sự phát triển tiếp theo của Layer 2.
Ở góc độ rộng hơn, đây cũng là giai đoạn Blockchain phải trải qua khi chuyển từ thời kỳ đơn chuỗi sang đa chuỗi.
Một vấn đề được thảo luận rộng rãi khác là tính hữu ích thực tế và khả năng thu giá trị của token gốc Layer 2. Hầu hết các mạng Layer 2 vẫn sử dụng ETH làm tài sản thanh toán phí Gas, nghĩa là token gốc của họ thiếu sự hỗ trợ nhu cầu trực tiếp trong các kịch bản sử dụng cốt lõi.
Điều này dẫn đến một số tranh luận chính:
Một số Layer 2 đã thử tăng giá trị token bằng cách phân phối doanh thu sequencer, cơ chế staking hoặc ưu đãi hệ sinh thái, nhưng nhìn chung vẫn chưa có giải pháp thống nhất cho vấn đề này.
Nếu không xây dựng được mô hình thu giá trị rõ ràng, token Layer 2 có thể đối mặt với sự hoài nghi dài hạn từ thị trường.
Những thách thức Layer 2 đang đối mặt phản ánh sự chuyển đổi phát triển — từ việc tập trung giải quyết nút thắt hiệu suất ban đầu sang ưu tiên xây dựng hệ sinh thái. Trước đây, giá trị của Layer 2 chủ yếu nằm ở việc giảm chi phí và tăng hiệu quả. Khi các khả năng này trở thành tính năng cơ bản, logic cạnh tranh cũng thay đổi.
Cạnh tranh trong tương lai sẽ không chỉ xoay quanh TPS hoặc phí giao dịch; mà sẽ phụ thuộc vào việc Layer 2 có thể liên tục thu hút nhà phát triển và người dùng, xây dựng mạng lưới thanh khoản hiệu quả hơn, và thiết lập hệ thống giá trị token rõ ràng, bền vững. Năng lực mở rộng sẽ trở thành tiêu chuẩn đầu vào thị trường, trong khi sự khác biệt thực sự đến từ độ sâu hệ sinh thái và khả năng thu giá trị.
Giai đoạn tiếp theo của Layer 2 không còn chỉ là mở rộng quy mô, mà là cạnh tranh toàn diện về hệ sinh thái và mô hình kinh tế. Những thách thức này cũng sẽ thúc đẩy ngành Blockchain từ nâng cấp hạ tầng sang bức tranh ứng dụng và hệ sinh thái trưởng thành hơn.