作者:CryptoPunk
Đừng nói về phân tích kỹ thuật, kinh tế vĩ mô nữa. Nguyên nhân chính khiến bạn vẫn là “tính thanh khoản bị thu hoạch” chính là:
Bạn khi có lợi nhuận thì nhút nhát như chuột, còn khi thua lỗ thì sẵn sàng đương đầu với tử thần.
Nhìn vào lợi nhuận ảo 10% của tài khoản, bạn hoảng loạn, sợ con vịt đã chín bay mất, vội vàng chốt lời; Nhìn vào khoản lỗ ảo 30%, bạn lại bình tĩnh, tắt phần mềm, tự nhủ: “Chỉ cần tôi không bán, thì đây không phải là lỗ”.
Điều này không gọi là tâm lý tốt. Từ góc độ khoa học nhận thức, đây là một dạng tự lừa dối hệ thống.
Giáo sư Daniel Kahneman, người đoạt giải Nobel, đã sớm đưa ra phán quyết trong cuốn “Thinking, Fast and Slow”: Bộ não của bạn để duy trì một trạng thái cân bằng tâm lý nào đó, đã mở ra một “tài khoản tâm lý” gian lận cho bạn.
Tại sao bạn không muốn cắt lỗ? Bởi vì bạn sống trong ảo tưởng do não bộ vẽ ra.
Trong nền tảng tâm trí của bạn, có hai sổ sách:
Đây chính là lý do vì sao bạn mất 100 đồng trong đời thực sẽ buồn phiền cả ngày, nhưng trong phần mềm giao dịch thấy giá trị thị trường mất vài chục nghìn đồng lại không phản ứng gì. Bởi vì ở cấp độ tâm lý, số tiền này đã bị bạn hạ cấp rồi.
Khi tài khoản thua lỗ, não của bạn kích hoạt “cơ chế cách ly”: Chỉ cần không đóng vị thế, khoản lỗ này chỉ là điểm ảnh trên màn hình, là “lướt sóng”, là “giả”.
Việc cắt lỗ khó vì nó buộc bạn phá vỡ sự cách ly đó, biến “lỗ ảo” thành “đau đớn thật”. Để tránh phải đối mặt với việc thanh toán này, bạn chọn như con đà điểu, nhét đầu vào cát, duy trì cái tài khoản tâm lý ảo này không sụp đổ.
Hãy tỉnh lại đi. Trong thế giới tài chính, không có “lỗ ảo”, mỗi giây giá trị thị trường chính là tài sản của bạn hiện tại. Bạn không bán chính là một quyết định mua mới.
(Lưu ý đặc biệt: Bài viết chỉ bàn về một chủ đề cốt lõi — khi giao dịch đã bất lợi, tại sao bản năng con người lại thúc đẩy bạn đưa ra quyết định tồi tệ hơn. Chúng tôi không bàn về sự đảo chiều cơ bản hay vị thế hệ thống,
Chỉ phán xét những hành vi dựa trên tâm lý trốn tránh phi lý.)
Lý thuyết dự đoán của Kahneman đã tiết lộ một sự thật tàn nhẫn hơn: thái độ của con người đối với rủi ro là rối loạn phân ly.
Đối mặt với khoản lỗ -20%, lý trí bảo bạn nên cắt lỗ rút lui. Nhưng bản năng động vật của bạn lại bảo: “Chơi một phen nữa! Cứ cố gắng thêm chút nữa có thể lấy lại được!”
Một khi bạn rơi vào vùng thua lỗ, não của bạn không còn phục vụ mục tiêu “tối đa hóa lợi nhuận”, mà là “tránh thừa nhận sai lầm”.
Ở đây cần phân biệt hai hành vi hoàn toàn khác nhau: Một là dựa trên quy tắc trước, gọi là “lướt sóng chiến lược”, còn lại là dựa trên cảm xúc không cam chịu, gọi là “cố chấp chết điếng”. Bài viết này muốn phán xét chính là hành vi thứ hai.
Trong vũng lầy thua lỗ, để tránh mất mát chắc chắn, bạn sẵn sàng đặt toàn bộ tài sản cược vào một xác suất nhỏ để lấy lại vốn. Lúc này, bạn đã không còn là nhà giao dịch lý trí nữa, mà đã bước vào trạng thái “đuổi theo thua lỗ” điển hình về mặt sinh học.
Nếu đến đây bạn vẫn nghĩ: “Lần sau tôi nhất định sẽ cắt lỗ bằng ý chí.” Thì chúc mừng, lần sau bạn vẫn sẽ cháy tài khoản.
Trong thời điểm giao dịch adrenaline tăng cao, cố gắng dùng “ý chí” để chống lại bản năng sinh học tiến hóa hàng triệu năm, chính là một sự kiêu ngạo.
Muốn sống sót? Bạn không cần ý chí mạnh hơn, mà cần một bộ quy tắc không cần ý chí.
Nếu bạn còn dùng não để ghi nhớ mức cắt lỗ, nghĩa là bạn đang để lại lối thoát cho chính mình. Giải pháp: Khi đặt lệnh, phải thiết lập lệnh điều kiện. Giao cắt lỗ cho máy chủ của sàn, chứ không phải do tay bạn. Nếu bạn không dám đặt lệnh cắt lỗ, chứng tỏ từ lúc mở lệnh, bạn đã sẵn sàng làm con đà điểu rồi.
Phần lớn thua lỗ lớn là do niềm tin “không muốn mang thua lỗ qua đêm”, dẫn đến càng ngày càng thua sâu hơn. Giải pháp: Đặt ra quy tắc cứng — trước khi đóng cửa (hoặc trước khi đi ngủ), nếu tài khoản còn đỏ, bán sạch một nửa không điều kiện.
( Lưu ý: Quy tắc cứng này dành riêng cho hai nhóm người: 1. Nhà giao dịch chủ quan chưa qua kiểm thử đầy đủ; 2. Người đã xuất hiện rõ ràng cảm xúc tiêu cực trong thua lỗ. Hệ thống giao dịch xu hướng không nằm trong phạm vi bàn luận. )
Tại sao điều này quan trọng? Bởi vì tính liên tục là nhiên liệu của tâm lý con bạc, còn cơ chế cắt lỗ chính là cắt đứt tính liên tục đó. Chỉ cần cắt đứt dòng chảy thời gian, não của bạn có thể chuyển từ “lật lại vốn” sang “lý trí”.
Quên đi số tiền bạn nạp vào, quên đi giá vốn của bạn.
Giải pháp: Mỗi sáng mở cửa, viết ra giấy số tài sản ròng hiện tại. Đó chính là vốn của bạn hôm nay. Nếu còn 5 vạn, hãy nghĩ theo vị thế 5 vạn. Đừng cố gắng lấy lại “tiền đã mất”, vì số tiền đó về mặt vật lý đã không còn thuộc về bạn nữa.
Thị trường không chỉ là nơi chuyển giao của cải, mà còn là máy xay xát nhân tính.
Việc cắt lỗ về bản chất là một “loại bỏ độc tố” phản lại bản năng con người. Nó đi ngược lại với bản năng hoàn hảo của chúng ta, chạm vào tự trọng không muốn thua cuộc của chúng ta.
Nhưng hãy nhớ: Bộ não của bạn sinh ra để tồn tại, còn thị trường sinh ra để thu hoạch.
Thị trường không thưởng cho bản năng, nhưng nó để lại lối đi cho những người tự kiểm soát được chính mình.