Trong làng yên tĩnh Ashwood, ông Harrow già giữ một chiếc đèn lồng sắt rỉ không bao giờ tắt. Mỗi đêm lúc 11:11, nó sáng rực hơn, chiếu những bóng vàng nhảy múa trên các kệ sách lộn xộn của ông. Trẻ con thì thì thầm rằng nó giữ ánh sao đã bắt được; người lớn nói đó chỉ là dầu và bấc. Một đêm đông, một trận bão tuyết nhốt cả làng lại. Thức ăn cạn kiệt, hy vọng mỏng manh hơn. Lúc 11:11, ông Harrow mang đèn lồng ra quảng trường. Ánh sáng xuyên qua bão, hé lộ con đường quên lãng dẫn đến kho lúa chưa bị chạm tới của thung lũng. Không ai hỏi nó biết làm sao. Họ chỉ theo ánh sáng ấm áp, không thể tin
Xem bản gốc